Ca dao Tình cảm gia đình 1

Chuyên mục : Kho tàng Ca Dao

 Tuyển tập Ca dao Tình cảm gia đình hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.

Kết quả hình ảnh cho tranh  tình cảm gia đình

Ăn trái chà là, em thương mẹ già anh đó

Thương má anh già sớm gió chiều mưa.
Thương anh má chặt trái dừa,
Đưa anh uống đỡ, nắng trưa đổ trời.
Mừng nay giặc Mỹ tan rồi,
Lòng dừa lòng má thắm tươi màu cờ.

Đường đi những lách cùng lau,
Cha mẹ tham giàu ép uổng duyên con.
Duyên sao cắc cớ hỡi duyên,
Cầm gương, gương tối; cầm vàng, vàng phai.

Bố chồng là lông con phượng,
Mẹ chồng là tượng mới tô,
Nàng dâu mới về là bồ chịu chửi.

Thương chồng phải khóc mụ gia,
Gẫm tôi với mụ có bà con chi!

Thân em mười sáu tuổi đầu,
Cha mẹ ép gả làm dâu nhà người.
Nói ra sợ chị em cười,
Năm ba chuyện thảm, chín mười chuyện cay.
Tôi về đã mấy năm nay,
Buồn riêng thì có, vui rày thì không.
Ngày thời lại nằm không một mình!
Có đêm thức suốt năm canh,
Rau héo, cháo chó, loanh quanh đủ trò…

Thật thà cũng thể lái trâu,
Yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng.

Con thơ tay ẵm tay bồng,
Tay dắt mẹ chồng đầu bạc như bông.

Mẹ chồng dữ, mẹ chồng chết,
Nàng dâu có nết, nàng dâu chừa.

Trách cha, trách mẹ nhà chàng,
Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau.
Thưa vàng chẳng phải thau đâu,
Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng.

Trời mưa ướt lá dai bì
Con mẹ, mẹ xót, xót gì con dâu!

Chẳng tham nhà ngói ba tòa,
Tham vì một nỗi mẹ cha hiền lành.

Từ khi em về làm dâu,
Thì anh dặn bảo trước sau mọi lời:
Mẹ già dữ lắm, em ơi!
Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn lời mẹ cha.
Nhịn cho nên cửa nên nhà,
Nên kèo, nên cột, nên xà tầm vông.
Nhịn cho nên vợ nên chồng,
Thì em coi sóc lấy trong cửa nhà.
Đi chợ thì chớ ăn quà,
Về chợ thì chớ rề rà ở trưa,
Dù ai bảo đợi bảo chờ,
Thì em nói dối con thơ em về.

Mẹ anh nghiệt lắm anh ơi,
Biết rằng có được ở đời với nhau.
Hay là vào trước ra sau,
Cho cực lòng thiếp, cho đau lòng chàng.

Chồng dữ thì em mới rầu
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

Chồng dữ thì em mới lo,
Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao.

Dì ruột thương cháu như con,
Rủi mà không mẹ, cháu còn cậy trông.

Chồng cô, vợ cậu, chồng dì,
Trong ba người ấy chết thì không tang.

Đói thì ăn ngô, ăn khoai,
Đừng ở với dượng điếc tai láng giềng.
Láng giềng còn để ba ngày,
Chồng cô, vợ cậu, nửa ngày cũng không.

Cồng cộc bắt cá dưới sông
Mấy đời cháu ngoại giỗ ông bao giờ.

Cồng cộc bắt cá dưới bàu
Cho mẹ mày giàu, đám giỗ đầu heo.

Con cậu, cậu nuôi thầy cho
Cháu cậu, cậu bắt chăn bò, chăn trâu.

Em chồng ở với chị dâu,
Coi chừng kẻo nó giết nhau có ngày.
Con cô, con cậu thì xa,
Con chú, con bác thật là anh em.

Em thời trướng gấm, màn là,
Chị thời tan tác như hoa giữa đường.
Người dưng có ngãi thì đãi người dưng,
Anh em vô ngãi thì đừng anh em.

Chị em nắm nem ba đồng,
Muốn ăn thì trả sáu đồng mà ăn.

Chị dại đã có em khôn,
Lẽ nào mang giỏ thủng trôn đi mò.

Anh em cốt nhục đồng bào,
Vợ chồng là nghĩa lẽ nào chẳng thương.

Anh em nào phải người xa,
Cùng chung bác mẹ một nhà cùng thân.
Yêu nhau như thể tay chân,
Anh em hòa thuận hai thân vui vầy.

Thang mô cao bằng thang danh vọng,
Nghĩ mô trọng bằng nghĩa chồng con?
Trăm năm nước chảy đá mòn,
Xa nhau ngàn dặm dạ còn nhớ thương.

Thương ai bằng nỗi thương con,
Nhớ ai bằng nỗi gái son nhớ chồng.

Theo cha theo mẹ đã đành,
Theo đôi theo lứa mới thành thất gia.

Em thời đi cấy ruộng bông,
Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.

Ai về đợi với em cùng,
Thân em nay Bắc, mai Đông một mình.
Chi rằng ruộng tốt đồng xanh,
Vui cha vui mẹ, vui anh em nhà.

Hỡi cô cắt cỏ đồng màu,
Chăn trâu cho béo làm giàu cho cha.
Giàu thì chia bảy chia ba,
Phận em là gái được là bao nhiêu!

Gió đưa cây cải lý hương.
Xa cha xa mẹ thất thường bữa ăn.
Sầu riêng cơm chẳng muốn ăn,
Đã bưng lấy bát lại dằn xuống mâm.

Muốn sang thì bắc cầu Kiều,
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.

Thuyền không bánh lái thuyền quày,
Con không cha mẹ ai bày con nên.

Tưởng rằng là đạo mẹ cha,
Con trai con gái cũng là một thương.

Nuôi con mới biết sự tình,
Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa.
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều.

Mẹ già đầu bạc như tơ,
Lưng đau con đỡ, mắt mờ con nuôi.

Trứng rồng lại nở ra rồng,
Hạt thông lại nở cây thông rườm rà.
Có cha sinh mới ra ta,
Làm nên thời bởi mẹ cha vun trồng.

Kết quả hình ảnh cho tranh  tình cảm gia đình

Con ơi! Mẹ bảo con này,
Học buôn, học bán cho tày người ta.
Con đừng học thói chua ngoa,
Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười.
Dù no dù đói cho tươi,
Khoan ăn bớt ngủ là người lo toan.
Phòng khi đóng góp việc làng,
Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng.
Trước là đẹp mặt cho chồng,
Sau là họ mạc cũng không chê cười.

Ghi lòng tạc dạ chớ quên,
Con em phải giữ lấy nền con em.

Chữ nghĩa là nhường,
Nhường anh nhường chị là nhường người trên.

Thờ cha mẹ, ở hết lòng,
Ấy là chữ hiếu, dạy trong luân thường.

Đã sinh ra kiếp ở đời,
Trai thời trung hiếu đôi vai cho tròn.
Gái thời trinh trỉnh lòng son,
Sớm hôm gìn giữ kẻo còn chút sai.
Trai lành gái tốt ra người,
Khuyên con trọng bấy nhiêu lời cho chuyên.

Cây khô chưa dễ mọc chồi,
Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta.
Non xanh bao tuổi mà già,
Bởi vì sương tuyết hóa ra bạc đầu.

Làm trai nết đủ năm đường,
Trước tiên điều hiếu đạo thường xưa nay.
Công cha đức mẹ cao dày,
Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ.
Nuôi con khó nhọc đến giờ,
Trưởng thành con phải biết thờ hai thân.
Thức khuya dậy sớm chuyên cần,
Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con.

Chiều chiều ngó ngược, ngó xuôi,
Ngó không thấy mẹ, ngùi ngùi nhớ thương.

Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời,
Cầu cho cha mẹ sống đời với con.

Gái có con như bồ hòn có rễ
Gái không con như bè gỗ trôi sông.

Có chồng chẳng được đi đâu,
Có con chẳng được đứng lâu một giờ.

Ví dù con phụng bay qua,
Mẹ nói con gà, con cũng nói theo.

Cơm cha áo mẹ ai ơi
Chẳng ăn thua thiệt, chẳng chơi cũng hoài.

Ngày nào em bé cỏn con,
Bây giờ em đã lớn khôn thế này.
Cơm cha, áo mẹ công thầy,
Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao.

Bốn con ngồi bốn chân giường,
Mẹ ơi mẹ hỡi mẹ thương con nào?
Mẹ thương con bé mẹ thay,
Thương thì thương vậy chẳng tầy trưởng nam.
Trưởng nam nào có gì đâu,
Một trăm cái giỗ đổ đầu trưởng nam.

Có vàng, vàng chẳng hay phô,
Có con, con nói trầm trồ mẹ nghe.

Chim trời ai dễ đếm lông,
Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày.

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa,
Miệng nhai cơm búng, lưỡi lừa cá xương.

Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,
Năm canh chầy, thức đủ năm canh.

Có con phải khổ vì con,
Có chồng phải gánh giang sơn nhà chồng.

 

 

 

 

Tư vấn Giải pháp Hưu Trí

Phúc lợi Doanh nghiệp

Gia đình và Pháp luật

An sinh giáo dục

Bảo hiểm & Cuộc sống