Ca dao Vợ chồng

Chuyên mục : Kho tàng Ca Dao

Tuyển tập Ca dao Vợ chồng hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.

Kết quả hình ảnh cho tình cảm gia đình


Đồng ta trước buổi anh đi,
Đất chưa cày ải, mạ thì chưa gieo.
Bây giờ ruộng đã kín bèo,
Lúa xanh một dải lượn theo núi đồi.
Mong anh giữ vững biển trời,
Quê nhà đã có em rồi, đừng lo.

Vợ đang tập bắn máy bay,
Chồng khen: “Vợ tớ cũng tay súng già”.
Mải tập, vợ chẳng nghe ra,
Trưa về, vợ nguýt, vợ la om sòm.
Rằng: “Tôi là gái năm con.
Trẻ già gì nữa, anh còn chê tôi!”.
Chồng cười: “Cô thật lôi thôi,
Bảo rằng tay súng, bảo người cô đâu!”.

Huệ mai sắc trắng, sắc vàng,
Cả hai lộng lẫy giữa vườn hoa tươi
Chưa bằng chồng vợ đẹp đôi,
Chồng say chiến đấu, vợ vui cây trồng.

Đạo vợ chồng, trăm năm ghi tạc,
Bởi vì ai én lạc nhạn bay.
Lời thề ngày tập kết còn đây,
Dù ai có kề gươm vào cổ cũng không
đổi thay nghĩa chàng.


Thương chồng phải khóc mụ gia,
Gẫm tôi với mụ có bà con chi!

Thân em mười sáu tuổi đầu,
Cha mẹ ép gả làm dâu nhà người.
Nói ra sợ chị em cười,
Năm ba chuyện thảm, chín mười chuyện cay.
Tôi về đã mấy năm nay,
Buồn riêng thì có, vui rày thì không.
Ngày thời lại nằm không một mình!
Có đêm thức suốt năm canh,
Rau héo, cháo chó, loanh quanh đủ trò…

Mẹ chồng dữ, mẹ chồng chết,
Nàng dâu có nết, nàng dâu chừa.

Trách cha, trách mẹ nhà chàng,
Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau.
Thưa vàng chẳng phải thau đâu,
Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng.

Trời mưa ướt lá dai bì
Con mẹ, mẹ xót, xót gì con dâu!

Chẳng tham nhà ngói ba tòa,
Tham vì một nỗi mẹ cha hiền lành.

Từ khi em về làm dâu,
Thì anh dặn bảo trước sau mọi lời:
Mẹ già dữ lắm, em ơi!
Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn lời mẹ cha.
Nhịn cho nên cửa nên nhà,
Nên kèo, nên cột, nên xà tầm vông.
Nhịn cho nên vợ nên chồng,
Thì em coi sóc lấy trong cửa nhà.
Đi chợ thì chớ ăn quà,
Về chợ thì chớ rề rà ở trưa,
Dù ai bảo đợi bảo chờ,
Thì em nói dối con thơ em về.

Mẹ anh nghiệt lắm anh ơi,
Biết rằng có được ở đời với nhau.
Hay là vào trước ra sau,
Cho cực lòng thiếp, cho đau lòng chàng.

Chồng dữ thì em mới rầu
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

Chồng dữ thì em mới lo,
Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao.

Anh em cốt nhục đồng bào,
Vợ chồng là nghĩa lẽ nào chẳng thương.

Đã rằng là nghĩa vợ chồng,
Dầu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời.

Thang mô cao bằng thang danh vọng,
Nghĩ mô trọng bằng nghĩa chồng con?
Trăm năm nước chảy đá mòn,
Xa nhau ngàn dặm dạ còn nhớ thương.

Thương ai bằng nỗi thương con,
Nhớ ai bằng nỗi gái son nhớ chồng.

Theo cha theo mẹ đã đành,
Theo đôi theo lứa mới thành thất gia.

Em thời đi cấy ruộng bông,
Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.

Con ơi! Mẹ bảo con này,
Học buôn, học bán cho tày người ta.
Con đừng học thói chua ngoa,
Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười.
Dù no dù đói cho tươi,
Khoan ăn bớt ngủ là người lo toan.
Phòng khi đóng góp việc làng,
Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng.
Trước là đẹp mặt cho chồng,
Sau là họ mạc cũng không chê cười.

Có võng mà chẳng có đòn,
Có chồng mà chẳng có con để bồng.

Có chồng chẳng được đi đâu,
Có con chẳng được đứng lâu một giờ.

Gái không chồng như nhà không nóc,
Trai không vợ như cọc long chân.

Ớt nào là ớt chẳng cay,
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vôi nào là vôi chả nồng,
Gái nào là gái có chồng chẳng ghen.

Không thương nỏ nói khi đầu,
Làm chi dan díu giữa cầu mà buông.

Sông sâu ngựa lội ngập kiều,
Dù anh có phụ còn nhiều nơi thương.

Anh như nút, em như khuy
Như mây với núi, biệt ly không đành.

Mẹ già anh ở nơi nao?
Để em tìm vào hầu hạ thay anh.

Những là lên miếu xuống nghè,
Để tôi đánh trúc đánh tre về trồng.
Tưởng rằng nên đạo vợ chồng,
Nào ngờ nói thế mà không có gì.

Làm chi trong dạ ngập ngừng,
Đã có nơi đấy thì đừng nơi đây.
Thôi đừng bắt cá hai tay,
Cá thì xuống bể, chim bay về ngàn.

Hoài con mà gả chồng xa,
Ba sào ruộng chéo, chẳng ma nào cày.

Có con mà gả chồng gần,
Nửa đêm đốt đuốc mang phần cho cha.

Làm trai lấy được vợ hiền,
Như cầm đồng tiền mua được của ngon.
Phận gái lấy được chồng khôn,
Xem bằng cá vượt vụ môn hóa rồng.

Con gà rừng tốt mã khoe lông;
Chẳng cho đi chọi, nhốt lồng làm chi?
Thầy mẹ ơi, con đã đến thì,
Mười bảy mười tám chẳng cho đi lấy chồng!
Bây giờ người có, con không,
Thấy chúng, thấy bạn, cực lòng con thay!

Con sông kia bên lở bên bồi,
Bên lở thì đục, bên bồi thì trong.
Con sông kia nước chảy đôi dòng,
Biết rằng bên đục, bên trong bên nào?

Con vua lấy thằng bán than,
Nó đem lên ngàn cũng phải đi theo.
Con quan đô đốc đô đài,
Lấy thằng thuyền chài cũng phải lụy mui.
Cô mình ơi! Anh quyết với cô mình
Công anh dan díu chẳng có thành thì thôi.

Ba năm ở với người đần
Chẳng bằng một lúc ghé gần người khôn.

Cơm chẳng lành canh chẳng ngọt
Dù cho chín đụn mười con cũng lìa.

Ăn đong cho đáng ăn đong,
Lấy chồng cho đáng tấm chồng hẳn hoi.

Chẳng tham nhà ngói bức bàn,
Trái duyên coi bẵng một gian chuồng gà.
Ba gian nhà rạ lòa xòa.
Phải duyên coi tựa chín tòa nhà lim.

Ngồi trong cửa sổ chạm rồng,
Chăn loan gối phượng không chồng cũng hư.

Mình rằng mình chỉ lấy ta,
Để ta bán cửa bán nhà ta theo.

Cái bống mặc xống ngang chân,
Lấy chồng kẻ chợ cho gần, xem voi.
Trèo lên trái núi mà coi,
Coi ông quản tượng cưỡi voi đánh cồng.

Liệu cơm mà gắp mắm ra,
Liệu cửa liệu nhà, em lấy chồng đi.
Nữa mai quá lứa nhỡ thì,
Cao thì chẳng tới, thấp thì không thông.

Cây oằn vì bởi trái sai,
Xa em vì bởi ông mai ít lời.

Tiếc con gái khôn lấy thằng chồng dại,
Tiếc bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Cái cò lặn lội bờ sông,
Muốn lấy vợ đẹp nhưng không có tiền.

Bờ sông lại lở xuống sông,
Đàn bà mà lấy đàn ông thiệt gì.

Người ta thích lấy nhiều chồng,
Tôi đây chỉ thích một ông thật bền.
Thật bền như tượng đồng đen,
Trăm năm quyết với cùng em một lòng.

 

 

 

 

Tư vấn Giải pháp Hưu Trí

Phúc lợi Doanh nghiệp

Gia đình và Pháp luật

An sinh giáo dục

Bảo hiểm & Cuộc sống