Ca dao Tình yêu đôi lứa 9

Chuyên mục : Kho tàng Ca Dao

Tuyển tập Ca dao Tình yêu đôi lứa hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.

Hình ảnh có liên quan

 

Chẳng giậm thì thuyển chẳng đi,
Giậm ra ván nát thuyền thì long đanh.

Sáng trăng suông sáng cả bờ sông,
Ta được cô ấy, ta bồng ta chơi.
Ta bồng ta tếch lên trời,
Hỏi ông Nguyệt Lão: tôi đôi chăng là?

Một, anh xê ra khỏi hàng rào,
Hai, anh xê ra khỏi hàng rào,
Kẻo bồn hoa em mới lập, nụ hồng đào đang xinh.
-Em lập bồn hoa ra há dễ để bồn không,
Không lan thì huệ cũng phải trồng một cây
– Lập bồn ra, em kiếm trắc bá diệp mà trồng
Trồng lan với huệ, bằng bỏ bồn không cho rồi.

Trầu không ăn vôi ắt là trầu nhạt.
Cau không hạt ắt miếng cau già.
Mình không lấy ta ắt là mình thiệt,
Ta không lấy mình ta biết lấy ai?

Chàng về Hồ thiếp cũng xin về,
Chàng về Hồ Bắc thiếp về Hồ Tây.
Chàng bao nhiêu tuổi năm nay,
Chàng rày mười tám thiếp rày bốn ba.
Mồ cha đứa chê thiếp già,
Thiếp còn gánh nổi một vài trăm kim.
Trăm chiếc kim đổi lấy lạng vàng,
Mua gương Tư Mã thiếp chàng soi chung.
Chàng về sắm sửa loan phòng,
Thiếp xin điểm phấn tô hồng thiếp theo.

Con dao vàng rọc lá trầu vàng,
Mắt anh anh liếc, mắt nàng nàng đưa.

Bây giờ mận mới hỏi đào,
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?
Mận hỏi thì đào xin thưa,
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào!
Vì mây cho núi lên trời,
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng.
Vì chuôm cho cá bén đăng,
Vì tình nên phải đi trăng về mờ.

Hỡi cô thắt dải lưng xanh,
Ngày ngày thấp thoáng bên mành trông ai.
Trước đường xe ngựa bời bời,
Bụi hồng mờ mịt ai người mắt xanh?

Ấy ai dắt mối tơ mành,
Cho thuyền quen bến, cho anh quen nàng.
Tơ tằm đã vấn thì vương,
Đã trót dan díu thì thương nhau cùng.

Tình anh như nước dâng cao,
Anh em như dải lụa đào tẩm hương.

Chăn kia nửa đắp nửa hờ,
Gối kia nửa đợi, nửa chờ duyên em.

Cổ tay em trắng như ngà.
Con mắt em liếc như là dao cau.
Miệng cười như thể hoa ngâu
Cái khăn đội đầu như thể hoa sen.

Đầu năm ăn quả thanh yên,
Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng.
Vì cam cho quýt đeo bòng.
Vì em nhan sặc cho lòng anh thương.

Hỡi cô gánh nước quang mây,
Cho anh một gáo tưới cây ngô đồng.
Cây ngô đồng cành cao cành thấp,
Ngọn ngô đồng lá dọc lá ngang.
Quả dưa gang ngoài xanh trong trắng,
Quả mướp đắng ngoài trắng trong vàng.
Từ ngày anh gặp được nàng,
Lòng càng ngao ngán dạ càng ngẩn ngơ.

Thấy anh như thấy mặt trời,
Chói chang khó ngó trao lời khó trao.
Tình thương quán cũng như nhà,
Lều tranh có nghĩa hơn tòa ngói xây.

Mẹ già anh ở nơi nào?
Để em tìm vào hầu hạ thay anh.
Chẳng tham nhà ngói rung rinh,
Tham về một nỗi anh xinh miệng cười.
Miệng cười anh đáng mấy mươi,
Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.

Vào vườn trảy quả cau con,
Anh thấy em giòn, muốn kết nhân duyên.
Hai má có hai đồng tiền,
Càng nom càng đẹp càng nhìn càng ưa.
Anh đã có vợ con chưa?
Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào.

Hoa thơm xuống đất đất cũng thơm,
Em giòn, rách áo, đói cơm cũng giòn.

Đôi ta như lúa đòng đòng,
Đẹp duyên nhưng chẳng được lòng mẹ cha.
Đôi ta như chỉ se ba,
Thầy mẹ se ít đôi ta se nhiều.

Đường xa xa thật là xa!
Muốn mình làm mối cho ta một người.
Một người mười tám đôi mươi,
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình.

Cô kia cắt cỏ một mình,
Cho anh cắt với chung tình làm đôi.
Cô còn cắt nữa hay thôi?
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng.

Đôi ta như đũa trong kho,
Không tề, không tiện, không so cũng bằng.
Đôi ta như thể con bài,
Đã quyết thì đánh đừng nài thấp cao.
Đôi ta như đá với dao.
Năng liếc thì sắc, năng chào năng quen.

Răng đen nhưng nhức hạt dưa,
Miệng cười tủm tỉm như chưa có chồng.
Chưa chồng anh kiếm chồng cho,
Chưa con anh kiếm con cho mà bồng.

Thân em như ớt chín cây,
Càng tươi ngoài vỏ, càng cay trong lòng.

Thấy em anh cũng muốn thương,
Nước thì muốn chảy, nhưng mương chẳng đào.
Em về lo liệu thế nào,
Để cho nước chảy lọt vào trong mương.

Xa xôi chi nữa mà lầm,
Phải hương hương bén, phải trầm trầm thương.

Trăm năm ghi tạc chữ đồng,
Dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.

Biết đâu trong đợi ngoài chờ,
Hương thơm hết tuyết nương nhờ vào ai?

Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ.

Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết về tay ai?
Em vin cành trúc, em tựa cành mai.
Đông đào tây liễu, biết ai bạn cùng?

Dẫu mà không lấy được em,
Anh về đóng cửa, cài rèm đi tu.
– Tu mô cho em tu cùng,
May ra thành Phật thờ chung một chùa.

Đôi ta lên thác xuống ghềnh,
Em ra đứng mũi cho anh chịu sào.

Cô kia đứng ở bên sông,
Muốn sang anh ngả cành hồng cho sang.

Ước sao ăn ở một nhà,
Ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ thương.

Lòng em đã quyết thi hành,
Đã cấy thì gặt với anh một mùa.
Anh còn son, em cũng còn son,
Ước gì ta được làm con một nhà.

Vì tình anh phải đi đêm,
Ngã năm bảy cái, đất êm hơn giường.

Ước gì sông rộng một gang,
Bắc cầu dải yếm để chàng sang chơi.

Lênh đênh một chiếc thuyền tình,
Mười hai bến nước biết gửi mình vào đâu.

Chớ chê em xấu em đen,
Em như nước đục, đánh phèn lại trong.

Rủ nhau xuống bể mò cua,
Đem về nấu quả mơ chua trên rừng.
Em ơi chua ngọt đã từng,
Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau.
Tay nâng chén muối đĩa gừng,
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau.

 

 

 

 

Tư vấn Giải pháp Hưu Trí

Phúc lợi Doanh nghiệp

Gia đình và Pháp luật

An sinh giáo dục

Bảo hiểm & Cuộc sống