Ca dao Tình yêu đôi lứa 2

Chuyên mục : Kho tàng Ca Dao

Tuyển tập Ca dao Tình yêu đôi lứa hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.

Kết quả hình ảnh cho tình yêu

Giếng trong mà nước hôi phèn,
Tuy rằng em đẹp nhưng hèn mẹ cha.

Cái cò lặn lội bờ sông,
Muốn lấy vợ đẹp nhưng không có tiền.

Bờ sông lại lở xuống sông,
Đàn bà mà lấy đàn ông thiệt gì.

Người ta thích lấy nhiều chồng,
Tôi đây chỉ thích một ông thật bền.
Thật bền như tượng đồng đen,
Trăm năm quyết với cùng em một lòng.

Lòng em muốn lấy thợ sơn,
Một mình một cỗ còn hơn thợ kèn.
Lòng em muốn lấy thợ kèn,
Đám trọng được bánh, đám hèn được xôi.

Ai ơi chớ ấy học trò,
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm.
Ngày thời cắp sách đi rong,
Tối về lại giữ đèn chong một mình.

Cô kia nước lọ cơm niêu,
Chồng con chẳng có, nằm liều nuôi thân.
Chồng con là cái nợ nần,
Chẳng thà ở vậy, nuôi thân béo mầm.

Gà khôn gà chẳng đá lang,
Gái khôn gái chẳng bỏ làng gái đi.

Trên rừng băm sáu thứ chim,
Thiếu gì loan phượng, đi tìm quạ khoang!
Quạ khoang có của có công,
Tuy rằng loan phượng nhưng không có gì.

Mạ úa cấy lúa chóng xanh,
Nạ dòng chóng đẻ, sao anh hững hờ?

Có phúc lấy được vợ già,
Sạch cửa sạch nhà lại ngọt cơm canh.
Vô phúc lấy phải trẻ ranh.
Nó ăn nó bỏ tan tành nó đi.

Vô duyên vô phước múc phải anh chồng già,
Ra đường người hỏi rằng cha hay chồng?
Nói ra đau đớn trong lòng,
Ấy cái nợ truyền kiếp chứ có phải chồng em đâu!

Con gái lấy phải chồng già,
Cũng bằng con lợn cọp tha vào rừng.

Chim khôn chết mệt vì mồi,
Người khôn chết mệt vì lời nhỏ to.

Còn duyên kén cá chọn canh,
Hết duyên ếch đực cua kềnh cũng vơ.
Còn duyên kén những trai tơ,
Hết duyên, ông lão cũng vơ làm chồng.

Mẫu đơn nở cạnh nhà thờ,
Đôi ta trinh tiết đợi chờ lấy nhau.

Nhờ ơn cô bác giúp lời,
Chị em giúp của, ông trời định tôi.

Họ giàu, họ nghinh hôn, giá thú,
Hai đứa mình nghèo, dụ dỗ nhau đi.

Mực văng vô giấy khó chùi,
Vô vòng chồng sợ, sụt sùi nhân duyên.

Thà rằng chịu lạnh nằm không,
Còn hơn lấy gái lẹm cằm răng hô.

Tiếc thay con gái mười ba,
Liều thân mà lấy ông già sao đang?

Bao giờ cho gạo bén sàng,
Cho răng bén gió, cho nàng bén anh.

Mẹ mong gả thiếp về vườn,
Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh.

Có duyên lấy được chồng già,
Ăn xôi bỏ cháy, ăn gà bỏ xương.

Chớ thấy duyên muộn mà phiền
Tuy rằng duyên muộn có tiên đợi chờ.

Gió đưa gió đẩy mây mưa,
Gặp đâu hay đó, kén lừa mà chi!

Chẳng nên, tình trước nghĩa sau,
Có con, ta gả cho nhau, thiệt gì!

Còn duyên như tượng tô vàng,
Hết duyên như tổ ong tàn ngày mưa.

Chim khôn lựa nhánh lựa cành,
Gái khôn lựa chốn trai lành gửi thân.

Cháu cậu mà lấy cháu cô,
Thóc lúa đầy bồ giống má nhà ta.

Còn duyên đóng cửa kén chồng,
Hết duyên ngồi gốc cây hồng nhặt hoa.

Còn duyên kẻ đợi người chờ,
Hết duyên vắng ngắt như chùa bà Đanh.

Thân em như hạt mưa rào,
Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa.
Thân em như hạt mưa sa,
Hạt vào đài các hạt ra ruộng cày.

Duyên kia ai đợi mà chờ,
Tình ai tơ tưởng mà tơ tưởng tình.

Phải duyên thì bám như keo,
Trái duyên, trái kiếp như kèo đục vênh.

Vắn tay với chẳng tới kèo,
Cha mẹ anh nghèo, cưới chẳng đặng em.

Đôi ta như chỉ lộn vồng,
Đẹp duyên có đẹp, tơ hồng không xe!

Núi Ngự Bình trước tròn sau méo,
Sông An Cựu nắng đục mưa trong.

Cau già quá lứa bán buôn,
Em già quá lứa, có buồn không em?
Cau già quá lứa bửa phơi,
Em già quá lứa, có nơi đợi chờ.

Ai chồng ai vợ mặc ai,
Bao giờ ra bảng ra bài mới hay.
Bao giờ tiền cưới trao tay,
Tiền cheo rấp nước mới hay vợi chồng.

Cô kia cắt cỏ bên sông,
Có muốn ăn nhãn thì lồng sang đây.
Sang đây anh nắm cổ tay,
Anh hỏi câu này: có lấy anh chăng?

Thân em như giếng giữa đàng
Người khôn rửa mặt, người phàm rửa chân.

Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ trước chợ biết vào tay ai?
Em ngồi cành trúc, em tựa cành mai,
Đông đào tây liễu, biết ai bạn cùng?

Muốn ăn cơm trắng cá kho,
Trốn cha, trốn mẹ, xuống đò cùng anh.

Yêu nhau, cau sáu bổ ba,
Ghét nhau, cau sáu bổ ra làm mười.

Yêu nhau trầu vỏ cũng say,
Ghét nhau cau đậu đầy khay chẳng màng.

Trên rừng có cây bông kiểng,
Dưới biển có cá hóa long
Con cá lòng ròng ẩn bóng ăn rong.
Anh đi Lục tỉnh giáp vòng,
Tới đây trời khiến cho lòng thương em.

Anh nói với em
Như rựa chém xuống đá.
Như rạ cắt xuống đất
Như mật rót vào tai…
Bây chừ anh đã nghe ai,
Bỏ em giữa chốn thuyền chài rứa ri!

Trách lòng thầy mẹ cầm cân,
Đôi ta như nhện đang lần mối tơ.
Hai ta đứng lại vừa cân,
Trách lòng thầy mẹ phụ gần tham xa.

Chừng nào đá nổi vông chìm
Muối chua, chanh mặn, mới tìm được em.

Dứt tình kẻ ở người đi,
Cũng như Kim Trọng biệt ly Thúy Kiều.

Dế kêu cho giãi cơn sầu,
Mấy lời em nói, bạc đầu không quên.

Đu đủ tía, giềng giềng cũng tía,
Khoai lang ngâm, ngọn mía cũng giâm.
Củi kia chen lẫn với trầm,
Em giữ sao cho khỏi, kẻo lầm, bớ em!

Lên non thiếp cũng lên theo,
Tay vịn, chân trèo hái trái nuôi nhau.

Mình về mình bỏ ta đây,
Như con tơ rối gỡ ngày nào xong.

Mình em như cây thầu dầu,
Ngoài tươi trong héo giữa sầu tương tư.

Mình về như cá giữa rào,
Kẻ chài người lưới biết vào tay ai.

Mình về tôi cũng về theo,
Sum vầy phu phụ, giàu nghèo có nhau.

Mặc ai một dạ đôi lòng,
Em đây thủ tiết loan phòng chờ anh.

Gió vàng hiu hắt đêm thanh,
Đường xa dặm vắng, xin anh đừng về.
Mảnh trăng đã trót lời thề,
Làm chi để gánh nặng nề riêng ai.

Hai ta thề thốt giữa đàng,
Vạch cây khắc chữ hỏi chàng nhớ không.

Hai ta như cặp chim quyên,
Dầu khô dầu héo cũng chuyền trên cây.
Khát thời uống nước bóng cây,
Đói ăn bông cỏ thiếp đây vẫn chờ.

Gần nhà mà chẳng sang chơi,
Để em hái ngọn mồng tơi bắc cầu.
Bắc cầu anh chẳng đi cầu,
Để tốn công thợ, để sầu lòng em.

Giả đò bắt ốc hái rau,
Đi ngang qua ngõ thấy nhau kẻo buồn.

Giờ đây anh nói anh thương,
Đến khi vắng mặt vấn vương nơi nào.

Em về em lại ra ngay,
Chàng đừng tưởng gió trông mây mà phiền.

Em trông anh như cá trông sao,
Như lê trông lựu, anh đào trông mưa.

Trông trăng mà thẹn với trời,
Soi gương mà thẹn với người trong gương.

Trăng thanh nguyệt rạng mái đình
Chén son chưa cạn sao tình đã quên.

Trăm năm đành lỗi hẹn hò
Cây đa bến cũ con đò khác đưa.

Tưởng giếng sâu nối sợi dây dài,
Hay đâu giếng cạn tiếc hoài sợi dây.

Tằm ơi, say đắm nơi đâu,
Mà tằm bỏ nghĩa cành dâu không nhìn.

Vì chuôm cho cá bén đăng,
Vì tình nên phải đi trăng về mờ.
Những lời mình nói với ta,
Sông sâu hóa cạn, đường xa hóa gần.

Trời sinh con mắt là gương,
Người ghét ít ngó, người thương ngó hoài.

Trời mưa gió rét kìn kìn,
Đắp đôi dải yếm hơn nghìn chăn bông.

Nhớ lời mình nói với ta,
Trăm cây cũng gãy, ngàn hoa cũng sầu.

Nhớ lời giao hẹn khi chiều,
Dầu mưa sa, chớp rạch cũng liều mà đi.

Hỡi người thục nữ tri âm,
Có muốn đứng mát thì cầm lấy ô.

Nắng đâu nắng mãi thế này,
Nắng suốt cả ngày chẳng thấy bóng râm.

Vắng chàng em vẫn hỏi thăm,
Nơi ăn đã vậy, nơi nằm làm sao?

Ai về đằng ấy hôm mai,
Gửi dăm cái nhớ, gửi vài cái thương.
Gửi cho đến chiếu đến giường,
Gửi cho đến tận quê hương chàng nằm.

Mong sao anh biến ra tằm,
Em biến ra nống, ta nằm chung chơi.
Khi nào cho hợp hai nơi,
Ghé tai nói nhỏ những lời thủy chung.

Phụ đây, đây chẳng có lo,
Cầu gãy còn đò, giếng cạn còn sông.

Bốn mùa bông cúc nở xây
Để coi trời hiến duyên này về ai!

Cơm ăn mỗi bữa một lưng,
Uống nước cầm chừng để dạ thương em.

Áo đen năm nút viền bâu,
Bậu về xứ bậu, biết đi đâu mà tìm?

Cúc mọc bờ giếng cheo leo,
Đố ai dám trèo hái cúc mà chơi.

Chim quyên xuống suối tha mồi,
Thấy em lao khổ, anh ngồi không yên.

Trầu xanh, cau đắng, chay vàng,
Cơi trầu bít bạc, thiếp mời chàng ăn chung.

Thương em bổ gật, bổ gò,
Như ta bổ bão, như cờ bổ nam.

 

 

 

 

Tư vấn Giải pháp Hưu Trí

Phúc lợi Doanh nghiệp

Gia đình và Pháp luật

An sinh giáo dục

Bảo hiểm & Cuộc sống