Ca dao Chống tệ nạn xã hội

Chuyên mục : Kho tàng Ca Dao

Tuyển tập Ca dao Chống tệ nạn xã hội hay nhất, được ông cha ta đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau học tập và noi theo.

Kết quả hình ảnh cho hình vẽ thầy bói


Mả người thầy táng hàm rồng,
Mả mẹ, thầy để ngoài đồng quạnh hiu.
Hỏi thầy thầy nói đủ điều,
Ngày lành tháng tốt thầy kêu chửa ra.
Mả cha thầy táng hàm rồng,
Cái ngày mả phát thầy trông đã dài.
Bĩ cực thì đến thái lai,
Riêng thầy lận đận, lại ta đói nghèo.
Phận thầy ắt gặp “cái eo”.

Thầy bói thầy cúng thầy đồng,
Nghe ba thầy đó cái lông không còn.
Phù thủy, thầy bói, lái trâu,
Nghe ba thầy đó, đầu lâu không còn.

Số thầy là số lôi thôi,
Quanh năm lận đận, cạy nồi vét xoong.
Số thầy là số long đong,
Quanh năm thầy chỉ đoán non đoán già.
Ốm đau chạy thuốc chạy thang,
Đừng nghe thầy bói mua vàng cúng ma.

Mẹ ơi con ngứa nghề thay,
Cha tổ bố mày, mày giống tính tao.

Còn trời, còn nước còn non,
Còn trăng còn gió đây còn lẳng lơ.

Lẳng lơ cho rách yếm ra,
Về nhà hỏi mẹ, yếm thông hoa không bền.

Có chồng càng dễ chơi ngang,
Đẻ ra con thiếp con chàng con ai?

Chém cha con mắt lá khoai,
Liếc chồng thì ít, liếc trai thì nhiều.

Ba vợ, bảy nàng hầu,
Đêm nằm chuồng trâu, gối đầu bằng chổi.

Một trâu anh sắm hai cày,
Một chàng hai thiếp có ngày oan gia.
Chả yêu thì bỏ nhau ra,
Làm chi một ổ hai gà ấp chung.

Con ơi con nín đi con,
Cha con vui thú nước non quê người.
Đôi nơi kẻ khóc người cười.
Chẳng qua thân mẹ như đời bờn lơn.

Sông bao nhiêu nước cho vừa,
Trai bao nhiêu vợ vẫn chưa vừa lòng.

Ma túy, “cơm trắng” hại anh,
Tan nhà nát cửa, bần cùng khổ thân.

Bạn bè với ả phù dung,
Thân tàn ma dại, mặt xanh, nanh vàng.

Thôi thôi tôi biết anh rồi,
Anh hút thuốc phiện cái môi đen sì.

Anh ơi anh ở lại nhà,
Thôi đừng cờ bạc nữa mà hư thân.
Tham chi những của phù vân
Lỡ ra công nợ, nhiều phần xấu xa.
Thương ai cho bằng thương chồng,
Bởi thương cờ bạc, mà lòng chẳng thương.

Sư đi chùa mốc sân rêu,
Mõ khuya ai gõ, chuông chiều ai khua?
Vinh hoa là cái trò đùa,
Đã tu không trót, lại mua trò cười.

Lệ làng thiếu thốn bao nhiêu,
Đẵn cây tre cộc, cắm nêu sân chùa.
Em là con gái Phủ từ,
Lộn chồng trả của theo sư chùa Viềng.
Đói ăn thịt chó nấu giềng,
Bán rao mảnh đất lấy tiền nộp cheo.
Dù còn thiếu tốn bao nhiêu,
Xin làng đừng có cắm nêu ruộng chùa.

Ba mươi súc miệng ăn chay,
Sáng ngày mùng một dựng cây trúc dài.
Lâm râm khấn vái Phật, trời,
Biết đâu có nắng mà phơi quần hồng.
Ai ơi! Hãy hoãn lấy chồng,
Để cho trai gái dốc lòng đi tu.
Chùa này chẳng có bụt ru?
Mà đem chuông khánh treo chùa Hồ Sen.
Thấy cô yếm đỏ răng đen,
Nam mô di Phật! Nhưng quên mất chùa.
Ai mua tiên cảnh thì mua,
Thanh la não bạt thầy chùa bán cho.
Hộ pháp thì một quan ba,
Long thần chín rưỡi, thích ca ba tiền.
Còn hai mụ thiện hai bên,
Ai mua bán nốt, lấy tiền nộp cheo.

Tiểu tôi, tiểu kính, tiểu hiền.
Bao nhiêu chùa chiền tiểu đốt tiểu đi.
Thịt chó tiểu đánh tì tì,
Bao nhiêu chỗ tội, tiểu thì cắm chông.
Nam mô xứ Bắc xứ Đông,
Con gái chưa chồng thì lấy tiểu tôi.
Cái dùi sơn son,
Cái mõ sơn son,
Ông sư bà vãi có con rõ ràng.

Trên chùa có tiểu mười ba.
Sư ông mười bốn vãi già mười lăm.
Muốn cho một tháng đôi rằm
Trước là lễ Phật, sau thăm, vãi già.

Con chim ăn quả bồ nu,
Ai làm nên nỗi thầy tu đeo xiềng?
Thầy tu ăn nói “cà riềng”,
Em thưa quan cả đóng xiềng thầy tu.

Ba cô đội gáo lên chùa,
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư.
Sư về sư ốm tương tư,
Ốm lăn ốm lóc cho sư trọc đầu.
Ai làm cho dạ sư sầu,
Cho ruột sư héo như bầu đứt dây.

Sư đang tụng niệm nam mô,
Thấy cô cắp giỏ mò cua bên chùa.
Lòng sư luống những ngẩn ngơ,
Bỏ kinh bỏ kệ, tìm cô hỏi chào.
Ai ngờ cô đi đằng nào,
Tay cầm tràng hạt ra vào băn khoăn.

Người ta đi giáo tiền, giáo gạo.
Tiểu tôi đi giáo áo, giáo nồi.
Nhà nào công đức thì thôi
Nhà nào đi vắng tiểu tôi giáo bò.

Nam mô một bồ dao găm,
Một trăm dao mác,
Một vác dao bầu,
Một xâu thịt chó…

Con ai đem bỏ chùa này?
Nam mô di phật, con thầy thầy nuôi!

Một tay gõ gõ, gõ chuông,
Một tay bóp vú cô nàng nghe kinh.

Muốn ăn đậu phụ tương tàu,
Mài dao đánh kéo gọt đầu đi tu.
Mồm thì tụng niệm nam mô
Miệng thì rượu thịt lu bù sớm hôm.
Nam mô đức Phật Quan âm.
Bao nhiêu vãi mầm thì lấy tiểu tôi.

Vợ sư sắm sửa cho sư,
Áo nâu tràng hạt, mũ lư tày giành.
Để sư sướng kiếp tu hành!

Em như một đóa hoa đào,
Mẹ cha muốn phước bắt vào nhà tu
Trăm nghìn lậy chúa Giêsu,
Nhà tu đừng hóa nhà tù giam em.

Nếu mà long, hổ có tay,
Thì thầy địa lý có ngày mất răng.
Hòn đất mà biết nói năng,
Thì thầy địa lý hàm răng không còn.

Cốc cốc, lai lai
Thịt gà xé hai,
Thầy mầm miếng một,
Cơm mà sốt sốt,
Thầy mần tám lưng,
Con mắt trập trừng,
Thầy vơ cả đĩa.
Thầy cúng ngồi cạnh giường thờ,
Mồm thì lẩm bẩm tay sờ đĩa xôi.

Khăn chầu áo ngự xênh xang,
Lẳng lơ mấy khúc tình tang, tang tình.
Nhác trông lên thấy bóng cô mình,
Múa may nhảy nhót, rập rình với chú cung văn.

Thầy thiếp là thầy thiếp ơi
Nay chuông mai trống cho tôi động lòng.
Bốn con tôi để cho chồng,
Tôi theo thầy thiếp cực lòng tôi thay!

Chập chập rồi lại cheng cheng,
Con gà trống thiến để riêng cho thầy.
Đơm xôi thì đơm cho đầy,
Đơm mà vơi đĩa thì thầy không ưa.

Tiền buộc dải yếm bo bo,
Trao cho thầy bói, đâm lo vào mình.
Tử vi xem số cho người,
Số thầy thì để cho ruồi nó bâu.

Số cô có mẹ có cha,
Mẹ cô đàn bà, cha cô đàn ông.
Số cô có vợ có chồng,
Sinh con đầu lòng chẳng gái thì trai.

Con thì đói khóc như ri,
Chồng thì uống rượu li bi cả ngày.
Đem tiền mua lấy cái say,
Hơi men giở giọng bầy nhầy bên tai.
Bữa hôm cùng với bữa mai,
Cua rang ốc nước kéo dài thâu canh.
Xương rồng lá lốt lá chanh,
Rau thơm rau húng tỏi hành chắt chiu.
Trách ai không nghĩ một điều.
Vợ con nheo nhóc nỡ liều uống sao.
Số cô chẳng giàu thì nghèo,
Ngày ba mươi tết thịt treo trong nhà.

Dang tay đánh thiếp sao đành,
Tấm rách ai vá, tấm lành ai may.
Con người cũng như con ta,
Đừng đánh, chớ đấm, nhẩn nha mà cù.

Cái cò là cái cò quăm,
Mày hay đánh vợ, mày nằm với ai?
Có đánh thì đánh sớm mai
Chớ đánh chập tối chẳng ai cho nằm.

Bà già đi chợ cầu Đông,
Bói xem một quẻ có chồng được chăng?
Ông thầy gieo quẻ nói rằng:
“Lợi thì có lợi nhưng răng không còn!”
Sáng ngày đi chợ cầu Đông,
Xem một quẻ bói lộn chồng được chăng?
Thầy bói gieo quẻ nói rằng.
“Lợi thì lợi được nhưng năng phải đòn”.
Mồ chưa đứa có sợ đòn,
Miễn là lấy được chồng giòn thì thôi!
Phù thủy, thầy bói, lái trâu,
Nghe ba anh ấy đầu lâu không còn.

Người ta câu bể câu sông,
Tôi đây câu lấy con ông cháu bà.
Có chồng thì nhả mồi ra,
Không chồng em cắn em tha lấy mồi.

Của chua ai nấy chẳng thèm,
Em cho chị mượn chồng em vài ngày.
Chồng em nào phải trâu cày,
Mà cho chị mượn cả ngày lẫn đêm.

Sông Mơ, sông Mận, sông Đào,
Ba ngọn sông ấy chảy vào tuần ty.
Tôi chót yêu anh bụng đã phát phì,
Thuốc thang đâu khỏi anh thì bảo tôi.
Trót yêu anh dễ đứng khó ngồi.

Hỡi cô mặc yếm hoa tầm,
Chồng cô đi lính cô nằm với ai?
Cô đẻ thằng bé con trai,
Chồng về chồng hỏi: “Con ai thế này?”
“Con tôi đi kiếm về đây,
Có cho nó gọi bằng thầy thì cho”.

Chỉ đâu mà buộc ngang trời,
Thuốc đâu mà chữa con người lẳng lơ.

Anh đánh thì em chịu đòn,
Tính em hoa nguyệt mười con chẳng thừa.

Lẳng lơ cũng chẳng có mòn,
Chính quyền cũng chẳng sơn son để dành.
Lẳng lơ chết cũng ra ma,
Chính chuyên chết cũng khiêng ra ngoài đồng.
Lẳng lơ đeo nhẫn chẳng chừa,
Nhẫn thì rơi mất, lẳng lơ hãy còn.

Trời nắng thì trời lại mưa,
Tính tôi hoa nguyệt chẳng chừa được đâu.
Tính tôi chẳng chừa được đâu.
Lệ làng, làng bắt, mấy trâu mặc lòng.

Phềnh phềnh lớn giữa lớn ra
Mẹ ơi con chẳng ở nhà được đâu
Ở nhà làng bắt mất trâu,
Cho nên con phải đâm đầu ra đi

Không chồng mà chửa mới ngoan,
Có chồng mà chửa thế gian đã thường!

Chữ trinh đáng giá nghìn vàng,
Từ anh chồng cũ đến chàng là năm.
Còn như yêu vụng nhớ thầm,
Họp chợ trên bụng đến trăm con người.

Hai tay cầm hai quả hồng,
Quả chát phần chồng, quả ngọt phần giai (trai)
Nằm đêm vuốt bụng thở dài.
Thương chồng thì ít nhớ giai thì nhiều.

Gái đâu có gái lạ đời,
Chỉ trừ có một ông trời không chim.

Xưa kia ở với mẹ cha,
Mẹ cha yêu dấu như hoa trên cành.
Từ ngày em ở với anh,
Anh đánh, anh chửi, anh tình phụ tôi.
Đất rắn nặn chẳng nên nồi,
Anh đi lấy vợ, em đi lấy chồng.

Ra đường võng giá nghênh ngang,
Về nhà hỏi vợ: “Cám rang đâu mày?”.
Cám rang tôi để cối xay,
Hễ chó ăn mất thì “mày với ông!”

Bắc thang lên hỏi ông trời,
Những tiền cho gái có đòi được không?

Hay chi chọc gái có chồng,
Cơm chan nước lá mặn nồng vào đâu?
Bươm bướm mà đậu cành hồng,
Đã yêu con chị lại bồng con em.

Đàn ông một trăm lá gan,
Lá ở cùng vợ, lá toan cùng người.

Ăn sao cho được mà mời?
Thương sao cho được vợ người mà thương.

Áo dài chẳng nệ quần thưa,
Bảy người có của cũng vừa mười lăm.

Đương cơn lửa tắt cơm sôi,
Lợn kêu, con khóc, chồng đòi tòm tem.
Mồ cha con bướm khôn ngoan,
Hoa thơm bướm đậu, hoa tàn bướm bay.

Anh hùng gì, anh hùng rơm,
Ta cho mồi lửa, hết cơn anh hùng.

Trên trời có vẩy tê tê,
Có ông bảy vợ chẳng chê vợ nào.
Một vợ tát nước bụi tre,
Phải trận mưa rào đứng nấp bụi tre.
Một vợ thì đi buôn bè,
Cơn sóng cơn gió nó đè xuống sông.
Một vợ thì đi buôn bông,
Chẳng may cơn táp nó dông lên trời
Một vợ thì đi buôn vôi,
Khi vôi phải nước nó sôi ầm ầm.
Một vợ thì đi buôn mâm.
Không may mâm thủng lại nằm ăn chơi.
Một vợ thì đi buôn nồi,
Không may nồi méo, một nồi hai vung.
Một vợ thì đi buôn hồng,
Không may hồng đẹp một hồng ba đôi.
Than rằng: “Đất hỡi! Trời ơi!
Trời cho bảy vợ như tôi làm gì?”.

Đêm năm canh năm vợ ngồi hầu
Vợ cả pha nước têm trầu chàng xơi.
Vợ hai giải chiếu chia bài,
Vợ ba coi sóc nhà ngoài nhà trong.
Vợ tư trải chiếu quạt mùng,
Vợ năm thức dậy trong lòng xót xa.
Chè thang cháo đậu bưng ra,
Chàng xơi một bát kẻo mà công lênh.

Một ngày ba bữa cơm đèn,
Còn gì má phấn răng đen hỡi chàng?

Anh ơi cờ bạc nên chừa,
Rượu cho anh uống, rượu mua anh đừng.

Trời sinh ra ông tướng tài,
Cờ bạc, xóc đĩa dông dài cả đêm.
Canh trước tưởng hãy còn tiền,
Canh sau cố áo ngồi bên lọ hồ.
Cái ngoảnh đi tày thò móc lọ,
Cái ngoảnh lại, phì phò chén say,
Còn tiền đánh cái cũng hay,
Hết tiền đi ngủ lại hay giật mình.
Tưởng sự tình bạc này hai sấp,
Chẳng ai ngờ nó lại sấp ba,
Bây giờ quan tướng thua ra,
Áo quần cố hết cởi ra về trần
Về giữa sân vạch quần bắt rận.
Vợ ở nhà giận chẳng nấu cơm.
Bây giờ, tướng chúi ổ rơm.
Chẳng dám hạch nước, hạch cơm, hạch trầu.
Vợ thương chồng ra màu rét mướt,
Đem tiền đi chuộc lấy áo về,
Từ rày tướng sẽ xin thề:
“Còn đi đánh bạc chẳng về chi đây!”

Cầm trâu, cầm áo, cầm khăn,
Cầm dây lưng lụa xin đừng cầm em.

Cờ bạc đã khinh anh,
Áo quần bán hết một manh chẳng còn.
Gió đông nam chui vào đống rạ,
Hở mông ra cho quạ nó lôi.
Anh còn cờ bạc nữa thôi?

Chồng em nó chẳng ra gì,
Tổ tôm xóc đĩa nó thì chơi hay.
Nói ra xấu thiếp hổ chàng,
Nó giận, nó phá tan hoang cửa nhà.
Nói đây, có chị em nhà,
Còn năm ba thúng thóc với một vài cân bông.
Em đi bán trả nợ cho chồng,
Còn ăn hết nhịn cho hả lòng chồng con.
Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
Cửa nhà gia thế, chồng con kém người.
Nói ra sợ chị em cười,
Con nhà nho giáo lấy phải người đần ngu.
Rồng vàng tắm nước ao tù,
Người khôn ở với người ngu nặng mình.

Cờ bạc là bác thằng bần,
Cửa nhà bán hết, tra chân vào cùm.

Đêm nằm nghĩ lại mà coi,
Lấy chồng đánh bạc như voi phá nhà.

Chồng đánh bạc, vợ đánh bài,
Chồng hai ba vợ, vợ hai ba chồng!

Anh ham xóc đĩa cò quay
Máu mê cờ bạc, lại hay rượu chè.
Eo sèo công nợ tứ bề,
Kẻ lôi người kéo ê chề lắm thay!
Nợ nần, em trả, chàng vay,
Kiếp em là kiếp kéo cày đứt hơi!

 

 

 

 

Tư vấn Giải pháp Hưu Trí

Phúc lợi Doanh nghiệp

Gia đình và Pháp luật

An sinh giáo dục

Bảo hiểm & Cuộc sống